Không còn là công cụ đo đếm, thời gian giờ đây được cắt may, hoàn thiện và khoác lên như một tuyên ngôn phong cách cá nhân.
Có những món đồ không sinh ra để xem giờ.
Chúng tồn tại để kể một câu chuyện—về cái đẹp, về ký ức, và về cách con người chạm vào thời gian bằng đôi tay.
Với Atelier des Établisseurs, Audemars Piguet không đơn thuần giới thiệu một dự án chế tác. Họ tạo ra một không gian sáng tạo—nơi thời gian được thiết kế như một tác phẩm couture: độc bản, tinh vi, và mang dấu ấn cá nhân không thể lặp lại.
Ra mắt tại Watches and Wonders Geneva 2026, dự án là sự tiếp nối của một di sản lâu đời—nhưng được kể lại bằng một ngôn ngữ hoàn toàn đương đại.

Thời trang của thời gian: nơi thủ công trở thành haute couture
Nếu thời trang cao cấp có atelier, thì ngành đồng hồ cũng có—chỉ là ít khi được nhìn thấy.
Atelier des Établisseurs gợi nhớ đến những xưởng couture của Paris, nơi mỗi nghệ nhân là một “nghệ sĩ chuyên biệt”: người chạm khắc, người tráng men, người cắt đá, người lắp ráp… tất cả cùng hội tụ để tạo nên một tổng thể hoàn chỉnh.
Đây không phải là sản xuất.
Đây là dàn dựng.
Mỗi chiếc đồng hồ trở thành một “look” độc nhất—được tạo nên từ sự kiên nhẫn, kỹ năng và trực giác thẩm mỹ. Không có hai thiết kế giống nhau hoàn toàn, bởi mỗi nghệ nhân đều để lại dấu vân tay của riêng mình trong từng chi tiết.
Trong thế giới của Audemars Piguet, thời gian không được đo—nó được mặc.
Một di sản sống—không nằm trong quá khứ
Khái niệm établissage từ thế kỷ XVIII—nơi các nghệ nhân làm việc phân tán nhưng kết nối—nay được hồi sinh như một tuyên ngôn về sáng tạo tập thể.
Điều đáng nói là: đây không phải là hoài niệm.
Atelier des Établisseurs không tái hiện quá khứ, mà tái cấu trúc nó. Những kỹ nghệ cổ truyền—từng được truyền miệng qua nhiều thế hệ—nay được đặt cạnh công nghệ hiện đại, tạo nên một thứ ngôn ngữ lai: vừa nguyên bản, vừa tiến hóa.
Giữa một thế giới ám ảnh bởi tốc độ, Audemars Piguet chọn chậm lại.
Không phải để đi sau—mà để đi sâu.
Ba tạo tác – ba chương của một câu chuyện thẩm mỹ
Établisseurs Galets: vẻ đẹp của tự nhiên, được “may đo” lại

Lấy cảm hứng từ những viên sỏi được nước hồ Vallée de Joux mài giũa qua thời gian, Galets là một bài thơ về sự mềm mại.
Vàng 18K, đá tự nhiên, những mắt xích mang hình thái bất đối xứng—tất cả chuyển động như một dòng chảy. Không có cọc giờ, không có chi tiết thừa.
Chỉ còn lại bản chất: vật liệu, ánh sáng, và cảm giác chạm.
Đây không phải là một chiếc đồng hồ.
Nó giống một món trang sức biết kể giờ.
Établisseurs Nomade: thời gian trong trạng thái chuyển động

Nomade không nằm yên. Nó di chuyển—giữa các trạng thái, giữa các cách tồn tại.
Có thể đeo, có thể trưng bày, có thể mở ra như một cấu trúc kiến trúc thu nhỏ. Kim loại facet, đá tự nhiên, những lớp openworked tạo nên hiệu ứng thị giác vừa trong suốt vừa sâu thẳm.
Ở đây, thời gian không còn là một đường thẳng.
Nó là một trải nghiệm linh hoạt—thay đổi theo cách bạn tương tác với nó.
Établisseurs Peacock: thời gian như một màn trình diễn

Peacock là khoảnh khắc khi đồng hồ trở thành sân khấu.
Đóng lại, nó là một khối điêu khắc bằng vàng trắng.
Mở ra, một chú công hiện lên—tinh xảo đến mức gần như sống động, với mặt số ẩn bên trong như một bí mật được hé lộ.
Đây là nghệ thuật “secret watch”—nhưng được đẩy lên mức biểu cảm cao nhất: nơi kỹ thuật, điêu khắc và cảm xúc hòa làm một.
Không còn ranh giới giữa vật thể và câu chuyện.
Sự xa xỉ thực sự nằm ở thời gian được đầu tư
Điểm chung của ba tạo tác không nằm ở vật liệu quý hiếm.
Mà nằm ở thứ khó định lượng hơn: thời gian.
Thời gian để học một kỹ năng.
Thời gian để hoàn thiện một chi tiết.
Và thời gian để chấp nhận rằng—một số thứ không thể được làm nhanh.
“Atelier des Établisseurs thể hiện tinh thần cộng tác và nghiên cứu sáng tạo vốn luôn là triết lý cốt lõi của Audemars Piguet”, CEO Ilaria Resta chia sẻ.
Trong một ngành công nghiệp ngày càng bị chuẩn hóa, dự án này là một lời nhắc nhẹ:
xa xỉ không nằm ở giá trị vật chất—mà ở mức độ con người còn hiện diện trong sản phẩm.
Khi đồng hồ không còn là công cụ—mà là một trải nghiệm thẩm mỹ
Atelier des Établisseurs không dành cho số đông.
Và có lẽ, nó cũng không cần.
Bởi giá trị của nó không nằm ở việc bán được bao nhiêu chiếc—
mà ở việc nó mở ra một cách nhìn khác:
rằng thời gian, nếu được chế tác đủ tinh tế,
có thể trở thành một phần của phong cách sống—
giống như thời trang, nghệ thuật, hay một thói quen đẹp.
Và trong thế giới đó,
mỗi chiếc đồng hồ không chỉ đếm thời gian—
mà còn lưu giữ cách chúng ta đã sống qua nó.









