Có những cái Tết bắt đầu rất khẽ, từ khoảnh khắc rời TP.HCM. Khi cao ốc lùi lại phía sau, tiếng còi xe thưa dần, nhường chỗ cho gió và khoảng trời mở rộng, người ta nhận ra mình đang bước vào một nhịp khác của năm mới. Không phải một chuyến đi dày đặc kế hoạch, chỉ là cho phép bản thân chậm lại, để Tết đến theo cách nhẹ hơn.
Những ngày giáp Tết, cung đường về Mũi Né đổi sắc rất khẽ. Hai bên đường, những vườn thanh long trải dài, xanh mướt xen mảng đỏ của quả chín như tín hiệu xuân đã chạm đến miền gió cát. Buổi sáng ở biển bắt đầu sớm. Làng chài thức dậy cùng nắng, thuyền thúng nằm sát nhau trên cát, lưới cá còn vương sương. Người lớn lặng nhìn nhịp sóng đều, trẻ con háo hức với những điều lần đầu được chạm vào. Một kiểu Tết khác thành phố quen thuộc.

Giữa không gian ấy, Anantara Mui Ne Resort hiện ra như một khoảng nghỉ vừa đủ. Kiến trúc Á Đông tiết chế, gam màu đất và gỗ ấm khiến nhịp sống tự nhiên chậm lại. Buổi sáng đầu năm là bước chân thong thả trên cát, bữa cơm trưa mang hương vị Tết quen thuộc, đủ để cảm nhận sự sum vầy không cần nhiều nghi thức. Chiều xuống, tiếng lân vang lên, giấy đỏ được trải ra cho những nét bút khoan thai. Người lớn chợt nhớ Tết xưa, còn con trẻ có thêm một mùa xuân để lưu giữ.
Rời biển cát, hành trình chuyển sang nhịp tĩnh hơn. Từ đất liền bước lên thuyền, trước mắt mở ra mặt nước phẳng lặng của Vịnh Ninh Vân. Gió mặn quấn quanh, những bận tâm đô thị dường như được để lại phía sau. Ẩn mình giữa rừng, suối và biển, L’Alya Ninh Van Bay mang đến một cái Tết rất khác. Không rộn ràng lễ hội, chỉ là trạng thái trở về. Buổi sáng là những bước chân chậm trên lối đá còn sương, làn nước mát lạnh như gột rửa mỏi mệt của năm cũ. Chiều đến, gói bánh, làm mứt, chơi trò dân gian. Những việc nhỏ, nhưng đủ sâu để neo lại trong ký ức. Đêm xuống, bữa ăn yên tĩnh bên đầm nước, sóng và rừng thay nhau kể chuyện.
Sau những ngày biệt lập, Nha Trang hiện ra như một khoảng đệm êm để trở lại với phố. Thành phố biển những ngày Tết chậm hơn thường lệ. Buổi sáng là tiếng sóng dọc Trần Phú, mùi cà phê lan trong không khí. Ở trung tâm nhưng giữ được sự yên tĩnh riêng, Potique Hotel gợi lại tinh thần Đông Dương ấm áp, vừa đủ hoài niệm để Tết xưa trở về trong hình hài mới. Phiên chợ nhỏ với bánh trái quen thuộc, bữa tối quây quần bên nồi lẩu nóng, rồi một ly đồ uống nhẹ khi thành phố lên đèn, khép lại ngày dài.
Tết thong dong không nằm ở việc đi thật xa. Đôi khi, chỉ là những cung đường quen, biển gió quen, nhịp sống chậm hơn một chút. Đủ để ở bên nhau nhiều hơn. Đủ để năm mới bắt đầu bằng cảm giác tròn lành, rất nhẹ.