Tại Watches and Wonders Geneva 2026, nơi mỗi năm quy tụ những đỉnh cao chế tác đồng hồ thế giới, IWC Schaffhausen không đơn thuần giới thiệu sản phẩm mới. Họ dựng nên một trải nghiệm – nơi thời gian không còn là công cụ đo đếm, mà trở thành một hành trình cảm xúc, từ bầu trời đến không gian sâu thẳm.
Gian trưng bày của IWC năm nay được thiết kế như một trạm không gian thu nhỏ. Những đường nét kiến trúc gợi nhắc đến quỹ đạo, trong khi hình ảnh Trái Đất nhìn từ xa tạo nên cảm giác lơ lửng giữa vũ trụ.
Ở trung tâm là hình tượng Hoàng tử bé (Le Petit Prince) – một biểu tượng vừa thơ mộng, vừa triết lý. Không phải ngẫu nhiên, IWC chọn câu chuyện này để kết nối với di sản 90 năm của dòng Pilot’s Watches – nơi kỹ thuật hàng không gặp gỡ trí tưởng tượng.
Đó không còn là một booth triển lãm. Đó là một lời mời: hãy nhìn thời gian như cách bạn nhìn bầu trời đêm – đầy câu hỏi hơn là câu trả lời.
Sự xuất hiện của Eileen Gu và George Russell không chỉ là yếu tố ngôi sao. Họ đại diện cho tinh thần mà IWC theo đuổi: vượt giới hạn cá nhân để chạm tới những “quỹ đạo” mới.
Eileen Gu – vận động viên trượt tuyết tự do giàu thành tích nhất lịch sử – đeo mẫu Portofino Automatic 34 Day & Night Le Petit Prince, một phiên bản hiếm hoi đưa biểu tượng Hoàng tử bé ra khỏi dòng Pilot’s. Cô gọi đó là “lời nhắc về việc không bao giờ đánh mất sự tò mò”.
Trong khi đó, George Russell – tay đua F1 với 6 chiến thắng Grand Prix – chọn Pilot’s Watch Chronograph 41 Le Petit Prince với mặt số xanh sâu. Anh nhìn thấy trong đó sự tương đồng giữa kỹ thuật chế tác và cảm giác điều khiển một chiếc xe đua: chính xác, trực quan, nhưng luôn mang yếu tố cảm xúc.
Nếu phải chọn một biểu tượng kỹ thuật của năm nay, đó sẽ là Big Pilot’s Watch Perpetual Calendar ProSet – chiếc đồng hồ cho phép điều chỉnh lịch vạn niên theo cả hai chiều chỉ bằng một núm vặn.
Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng trong thế giới cơ khí, đó là một bước tiến đòi hỏi tư duy lại toàn bộ cấu trúc vận hành.

IWC không chỉ làm đồng hồ chính xác hơn – họ làm cho sự phức tạp trở nên “dễ sống” hơn. Và đó chính là triết lý xa xỉ hiện đại: không phải phô diễn kỹ thuật, mà là khiến kỹ thuật trở nên vô hình trong trải nghiệm.
Trong hơn 150 năm, IWC Schaffhausen xây dựng danh tiếng bằng sự giao thoa giữa thủ công truyền thống và công nghệ công nghiệp. Từ vật liệu Ceratanium® đến các thử nghiệm trong môi trường hàng không và không gian, họ luôn đứng ở ranh giới giữa “công cụ” và “tác phẩm”.
Nhưng tại Geneva năm nay, điều đáng nói không nằm ở vật liệu hay thông số.
Mà là cách thương hiệu kể lại câu chuyện của mình:
– Bằng một không gian khiến người xem cảm thấy nhỏ bé trước vũ trụ
– Bằng một nhân vật văn học gợi lại tuổi thơ
– Và bằng những con người thật, mang theo khát vọng chinh phục
Trong một thế giới mà smartwatch có thể đo mọi thứ, từ nhịp tim đến giấc ngủ, đồng hồ cơ dường như không còn là công cụ cần thiết.
Nhưng có lẽ, đó chưa bao giờ là mục tiêu của những thương hiệu như IWC.
Họ không bán thời gian.
Họ bán cách con người cảm nhận thời gian.
Và khi đứng giữa một “trạm không gian” giả lập ở Geneva, nhìn xuống Trái Đất xanh lặng, câu hỏi còn lại không phải là “mấy giờ rồi?”
Mà là:
chúng ta còn bao nhiêu điều chưa khám phá – trước khi kim đồng hồ quay hết một vòng?





















