DoanhNhan+
Cộng đồng Doanh Nhân
Browsing loại

Truyện ngắn

Có lẽ anh chẳng yêu em

Nàng tìm và đặt trên mạng một cuốn sách, nội dung giúp người ta cách để thay đổi cuộc đời hoặc đại khái là thêm ý chí để thay đổi những điều mà bản thân người đọc không muốn duy trì nữa. Nàng đọc xong quyển sách mất gần ba ngày, thời gian…

Sắc màu của mơ ước

Hà phủ thêm từng mảng màu xanh đậm hơn, mạnh mẽ và dứt khoát, núi hiện ra sừng sững trên nền trời mây xanh biếc. Chương nói nhỏ vào tai Hà: - Núi sao im lìm, già cỗi và buồn bã quá! Hà mỉm cười, cô lấy một cây cọ khác, bàn tay cô…

Chiều trên đồi

Tôi nhủ lòng không được khóc òa lên, dù vậy hai tay vẫn run rẩy khi trao trả tờ thư cho ông chủ. Nỗi đau và hạnh phúc đến cùng lúc thế này lôi kéo tôi nghiêng ngả. Chẳng biết mặt mày tôi ra sao, ông chủ tế nhị đứng lên bóp vai tôi: - Mấy…

Tiếng gọi bên kia cổng

Chỉ trời mới biết ông có đến thăm bà không. Chẳng bao giờ ông bước chân vào cổng viện, nói ghét, ngay từ đầu. Ông đứng đâu đó bên kia cổng làm dấu gọi. Giữa họ có dấu hiệu riêng chẳng ai biết và cũng chẳng quan tâm. Mọi người đều có nhiều…

Một ngày không vội vã

Loa nhắc nhở hành khách thắt lại dây an toàn. Quyên choàng tỉnh. Cô không biết mình đã thiếp đi trong bao lâu. Cảm giác như vừa thức dậy sau một giấc ngủ dài. Mười ngày qua đối với Quyên là một cơn ác mộng. Ăn, ngủ, nói năng, đi đứng, giải…

Vết khắc trên cửa sổ

Thầy giáo Hoàng đứng trước cửa lớp, giận sôi cả ruột. Thằng nhóc tì mới tí tuổi đầu đã hỗn hào quá đỗi. Mà nào phải nó học dở cho cam. Trái lại, thằng bé tên Huy ấy rất thông minh, môn học bài vào lớp nó chỉ lướt qua là có thể trả bài đủ…

Rồi cuối cùng

- Nếu bây giờ mình nhảy xuống sông như Y Bình thì chẳng biết có ai xót thương không nhỉ? Em biết Di đang xem Dòng sông ly biệt, một mình. Mắt Di chắc là đã sưng hum húp, sau cả ngày dài khóc vật vã, một mình. Và Di, có lẽ bây giờ nhìn…

Thu vàng

Buổi sáng ngồi quán cà phê, chợt nghe cơn gió thổi qua, mát dịu, ngây ngây như những ngày giáp tết. Nhưng mới cuối tháng 9 mà. Mấy người bạn nói, gió chướng non mùa nước nổi của đồng bằng đó. Ra vậy. Mùa chướng này nước từ các tỉnh đầu…

Nước trắng xóa đồng…

Em bị tiếng mưa rơi đổ ào ào xuống mái tôn gọi bật dậy, bắt chước mọi người ngồi lên thõng chân khỏi giường nhìn nước từ từ len vào khe cửa mỗi lúc một nhiều và mạnh. Không gian chật chội, tiếng người cùng phòng lao xao lo âu khiến em…

Chuyện đã qua lâu lắm rồi!

Hai hàng đèn cao áp màu vàng sáng rực soi rõ từng đám cỏ bên vệ đường. Có một con rắn mối đi ăn đêm chạy xẹt ngang thật nhanh từ bên này; đến giữa đường tim màu trắng nó khựng lại, ngóng đầu lên rồi tích tắc phóng vụt vào bãi cỏ phía đường…

Ánh mắt rớt vào đêm

- A! Mẹ. Ba… Ba! Trái banh nhựa trên tay Nga hẫng đi, lao quàng xiên vào những cạnh rổ đủ màu rồi dội lại, văng xuống đất. Luýnh quýnh nhét trả hộp banh còn ba bốn trái chưa ném, Nga quay khỏi gian trò chơi ném banh rổ, lấp xấp chạy theo…

Một cỗ trăng đầy

Ngắm một cái bánh, nếm một chút vị, ngẫm nghĩ và chiêm nghiệm, chúng ta sẽ nghe cái hồn của bánh lên tiếng nói. Không phải bỗng dưng vô cớ khi trăng vàng tròn vành vạnh treo đong đưa trên bầu trời đêm vằng vặc mùa thu tháng Tám Âm lịch kia…

Hẻm cụt

- Tính tiền đi em. Một người đàn ông bệ vệ dõng dạc kêu to. Lam liếc nhìn chồng. Anh đang ngồi im lặng, vẻ mất tự nhiên và căng thẳng lộ rõ. Hóa đơn vừa được đưa ra, ngay lập tức rất nhiều cánh tay nhao lên: - Để tui! - Thôi mà!…

Tình yêu hoa cúc trắng

Khi đứng trên triền đồi ngập màu hoa trắng ấy, bên tai miên man làn gió chiều nửa như nhẩn nha nửa như thúc hối chân người, Du vẫn cứ tưởng mình đang nằm mơ. Giấc mơ đẹp đến nỗi Du không dám cử động mạnh, sợ những hình ảnh lung linh kia…

Tuổi thơ như tranh

Hồi trẻ tôi ham ngủ. Sợ nhất lúc năm giờ nghe tiếng gà gáy cũng là lúc má gọi con Sáu, con Bảy, con Tám dậy. Đứa nào học buổi sáng thì ăn bánh mì má nướng rồi tự đi bộ đến trường. Cái cặp bàng chẻ đôi đội lên đầu, từ xóm nhà ra tới…
error: Bạn không thể copy dữ liệu