DoanhNhan+
Cộng đồng Doanh Nhân

Những cánh diều

11

Qua tết, khi những ngày tháng Ba nắng bắt đầu chói chang, trời bắt đầu khô hanh với những cơn gió trời lồng lộng ngả nghiêng trên những hàng cây, thì “đến hẹn lại lên” đám trẻ lại háo hức bước vào mùa thả diều.

Buổi chiều ngồi “trầm” ở một quán cà phê quen bên bờ hồ, tôi lại dõi mắt theo biết bao cánh diều bay bổng trên bầu trời lộng gió. Ở thành phố này, không chỗ nào diều bay đầy trời như bên bờ hồ. Trước kia chưa có bờ kè, chưa có hồ nước tại đây, đám trẻ thường lên mấy cây cầu thả diều. Nhưng sao bằng được chỗ này. Chạy quanh hồ thoáng đãng, rộng rãi, chỉ cần giật sợi chỉ vài cái, diều đã băng băng bay lên, bay lên vút tận trời. Những cánh diều rực rỡ đủ màu, đủ kiểu dáng không chỉ cuốn hút niềm say mê của đám trẻ mà còn làm ngây ngất những người lớn tuổi như tôi, chiều chiều vừa ngồi nhâm nhi ly cà phê thơm phức vừa ngước mắt lên trời say sưa nhìn ngắm những cánh diều bay lượn, uốn éo, nhảy múa trên bầu trời lộng gió. Quả là điều thú vị làm tươi mát cả tâm hồn giữa mùa hè nóng bức, hanh hao vậy.

Hãy nhìn xem, đủ loại diều đang tung tẩy trên bầu trời chiều vừa dịu nắng. Những con diều hình bướm, hình cá chép, cá mập, cá đuối, cá heo và cả những nhân vật trong phim hoạt hình như Đôrêmôn, Hugo, thỏ, rùa… Trẻ em giờ thật sướng, muốn gì có nấy. Bỏ ra mười lăm, hai chục ngàn đồng, đã có con diều ni lông đủ màu sắc. Sang hơn, ba bốn chục ngàn đồng là mấy con diều vải chắc chắn có thể xài đến hai ba mùa diều, con nào cũng đẹp đẽ, bắt mắt khi bay tít trên cao.

Tôi nhìn mấy đứa nhỏ tay cầm cuộn chỉ gai, mắt hướng lên trời theo cánh diều đang no gió, nhìn vẻ mặt vui sướng, tươi cười của chúng, lòng cũng muốn bay theo những cánh diều kia dù mình đã xa lắm rồi trò chơi hấp dẫn này.

Và, từ những cánh diều muôn màu muôn vẻ hôm nay tôi lại nhớ những con diều giấy một thời gian khó. Những con diều được cắt dán từ từng trang giấy tập cũ trên mấy cọng nan mảnh mai chuốt từ cây tre, cây trúc. Dáng diều thô thiển, con nào cũng na ná như nhau, chỉ mấy chiếc đuôi là có khi cầu kỳ hơn một chút với mấy mảnh giấy màu dán lên cho đẹp. Những cánh diều do các bậc cha mẹ nắn nót dán cho con hay tự trẻ mày mò làm ngày ấy chỉ kéo theo một cuộn chỉ may sợi mảnh như tơ, khi thả có khi chạy cật lực một khoảng xa, giật vài cái chỉ đã rối nùi, phải mất công gỡ cả buổi trời. Cũng có khi diều đã bay lên được rồi nhưng chỉ một cơn gió mạnh thổi qua, diều đã “băng”, rơi xuống nằm vắt vẻo trên cành cây, hoặc máng vào dây điện. Vậy là hết chơi! Phải về dán lại con diều khác… Nhưng có hề gì! Niềm vui trẻ thơ không vì vậy mà giảm bớt. Có khi chính những giọt mồ hôi cùng công sức đổ ra để làm nên diều càng khiến cho trò chơi càng có ý nghĩa hơn, cánh diều bay trên trời cao lộng gió kia càng gắn bó với người chơi hơn phải không?

Tôi ngồi đó, mắt dõi theo những cánh diều bay rợp trời mà nghĩ ngợi miên man. Diều no gió, no cả niềm vui của người giữ chặt cuộn chỉ gai bên dưới. Mà nhìn kỹ, không chỉ có đám trẻ thả diều đâu nhé. Rất nhiều người lớn cũng hòa vào niềm vui hồn nhiên thơ trẻ đó. Niềm vui cứ thế mà nhân lên, nhân lên theo buổi chiều đang trôi dần, trôi dần về đêm.

Những cánh diều! Niềm vui của trẻ thơ từ nông thôn đến phố chợ. Cứ đến đầu mùa hè, gió thổi lồng lộng, những cánh diều lại bay lên, bay lên…

 

error: Bạn không thể copy dữ liệu